Thứ Hai, 2 tháng 2, 2009

Năm người dân cứu sống 35 người bị chìm thuyền trên sông Gianh

Nhân dân gọi họ là anh hùng
Lao Động số 21 Ngày 02/02/2009 Cập nhật: 8:22 AM, 02/02/2009
Năm người hùng. Ảnh: N.Q.V.
(LĐ) - Như tin đã đưa, sáng 25.1.2009 (30 Tết Kỷ Sửu), chuyến đò khách từ xã Quảng Hải, đi ngang qua sông Gianh để sang chợ Điền, xã Quảng Thanh thuộc huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình đã bị chìm, làm chết 42 người.

Đã có gần 80 đoàn đại diện cho nhiều cơ quan, đoàn thể, cá nhân đã đến thăm viếng, chia buồn và giúp đỡ cho thân nhân những người xấu số tại xã Quảng Hải. Quỹ Tấm lòng vàng Lao Động uỷ nhiệm cho Liên đoàn LĐ tỉnh Quảng Bình có mặt ngay sau khi vụ việc xảy ra và trao 42 triệu đồng cho thân nhân của 42 người tử nạn.

Tang tóc bao trùm lên toàn bộ xã đảo Quảng Hải. Trong niềm đau thương ấy, bà con xã Quảng Hải và nhân dân trong vùng càng không ngớt ca ngợi hành động anh hùng của 5 người dân, quên mạng sống của mình, cứu được 35 con người thoát khỏi bàn tay thuỷ thần.

Mỗi giây một mạng sống

Chủ thuyền Mai Văn Luyện - quê xã Đồng Hoá, huyện Tuyên Hoá - kể: Sáng đó, tôi cùng con trai và hai cháu ruột đi đò về chợ Ba Đồn sắm tết. Đến đầu làng xã Quảng Hải, tôi ghé thuyền cho cháu Út - bạn của con trai tôi - lên thuyền cùng đi chợ cho vui. Mấy chú cháu tính, sắm sửa xong, ghé quán trong chợ, uống với nhau cốc rượu cuối năm.

Ai ngờ, khi thuyền đang đi đến đoạn bến sông chợ Điền thì thấy thuyền khách đang chìm, tiếng kêu cứu la hét vang nhói cả mặt sông. Tui kéo dây tăng ga thuyền máy của mình rồi hét: Thuyền chìm kìa, tụi bay chuẩn bị cứu người. Thuyền của tui quay mũi xông đến. Chú coi, trên mặt sông dày đặc những cái đầu nhấp nhổm, những cánh tay, tiếng hét, tiếng khóc, từng nhúm người níu nhau.

Tôi vừa quành thuyền, giảm ga, vừa gọi to: Thằng Phong, thằng Út, thằng Hoàng nhảy xuống. Tao và thằng Thắng trên thuyền. Nhanh lên. Chậm một giây chết thêm một người đó.

Đến chừ, thực sự tui cũng không nhớ được cái chi nữa. Con tui và hai đứa cháu cứ đẩy được ai áp vào mạn thuyền là tụi tui kéo lên. Tui kéo, thằng Thắng cấp cứu, vì người mô được kéo lên cũng sặc nước hết, xỉu hết. Mấy cha con, chú cháu tui mần như chớp mắt. Cho đến khi không thấy ai trên mặt sông nữa thì dừng.

Trên thuyền tui, đàn bà con nít đến 35 người, người đã tỉnh, người đang sặc nước. Tụi tui lao vào từng người, dốc, kéo, thúc cho nước trong người họ nhào ra hết rồi vội vàng cho thuyền vô bờ. Lúc ấy, các thuyền của bà con gần đó cũng kịp tới. Nhưng mà trời ơi, tới là để vớt xác thôi chứ còn ai sống nữa mô. Những người sống thì nằm trên thuyền tui đây rồi.

Anh Trần Quang Thắng kể: Nếu mà cứu một vài người còn dễ, đằng ni, trên mặt sông, dày đặc đầu người, rồi tay chân họ quýnh quáng vào nhau. Kéo được họ lên rồi, lại phải tức tốc xốc người cho ra nước không thì cũng chết. Sau khi đưa được 35 người lên bờ, sống cả, tụi tui lại cùng nhiều thuyền khác tìm vớt nạn nhân.

Tội lắm anh ạ, chết chìm mà, khi dùng lưới câu kéo lên, 5 xác, 3 xác dính chặt lấy nhau, phải phun nhiều rượu mới gỡ từng người ra được. Quần quật một ngày như rứa, đến chiều tối mới xong việc. Mấy chú cháu rét cứng miệng. Có chú chi trung tướng cho mấy chú cháu 3 triệu đồng. Sau xem tivi, bọn cháu mới biết đó là chú Tư lệnh Quân khu 4. Mấy chú cháu co chân chạy vô chợ, có chi mua nấy, có chi cũng ăn, đói như sắp chết.

Sau này, xã báo là mấy chú cháu cứu được 35 người. Có người nói 36 người. Nhưng tụi cháu chỉ biết gào lên với nhau, mau đi mau đi, cứu được càng nhiều người càng tốt chú nờ.

Mùng 4 Tết

Trong khoang thuyền của người hùng Trần Quang Thắng. Ảnh: N.Q.V
5 người dân cứu người được mời về xã Quảng Hải vào ngày 4 Tết để gặp lãnh đạo Bộ GTVT nhận thưởng. Trước khi đến hội trường xã, anh Luyện cùng con trai mình là Mai Thanh Phong và các cháu là Trần Quang Thắng, Trần Quang Hoàng và Hoàng Văn Út đến thắp hương cho những gia đình có người chết, rồi rủ nhau đi thăm những người mình cứu sống.

Chị Cao Thị Bưởi nghe giới thiệu, mấy eng ni đã cứu chị hôm chìm thuyền thì chị Bưởi chồm ra, ôm cứng lấy Phong, Út, Hoàng, Thắng và anh Luyện khóc: Ui trời ơi, tui không biết các eng ở mô mà đến tạ ơn hết. Không có các eng, thì đàn bà con nít mấy chục người chết hết chứ mô nữa. Rồi chị Bưởi cứ ghì tay vào từng người, nói và khóc suốt. Ngày mùng 4 Tết, làng Quảng Hải lại vang lên nhiều tiếng khóc như vậy vì những người được cứu sống gặp lại ân nhân mình.

Thứ trưởng Bộ GTVT Lê Mạnh Hùng trao 3 triệu đồng cho một người và nói: Các anh là những anh hùng. Bà con vỗ tay rất to. Chủ tịch huyện Quảng Trạch cũng trao giấy khen và mỗi người được thưởng 1 triệu đồng. Anh Mai Thanh Luyện lúng túng kể: Hôm mùng 4 Tết ở Quảng Hải, 5 cha con, chú cháu tui đi mô bà con kéo theo nấy, nhìn ngắm, trầm trồ, gọi bọn tui là anh hùng. Thằng Phong con trai tui hỏi: Ba ơi, anh hùng là răng? Tui nói ba cũng nỏ biết.

Hôm đó, bà con chạy theo 5 người dân đã cứu sống họ, rồi ôm, rồi chèo kéo về nhà uống cốc rượu, rồi khóc, rồi nói râm ran khắp xã.

Cũng trong ngày mùng 4 Tết, cánh báo chí và cán bộ tranh luận nhiều về nguyên nhân đắm thuyền, về trách nhiệm của các cấp quản lý. Cán bộ quản lý các cấp thì khẳng định đã làm hết trách nhiệm: Nào là thuyền đã được kiểm định, bến bãi đã được cấp phép, phân cấp quản lý đến xã, xã thu tiền đò thì xã phải có trách nhiệm quản lý, giám sát, bảo vệ; còn cánh phóng viên thì cho rằng, các cấp chính quyền đúng là có phân cấp, có công văn chỉ thị, nhưng công tác thanh tra, kiểm tra buông lỏng, nương nhẹ...

Rồi sau khi vụ chìm thuyền xảy ra, Bộ GTVT lại cử các đoàn đi kiểm tra bến đò ngang, vẫn là thói quen "mất bò mới lo làm chuồng" thôi. Kiểm tra mà chưa đi, tất cả các bến đò ngang đã biết, lại cho thêm phao cứu sinh xuống thuyền, lại biểu diễn an toàn, chứ thực tế, không bến đò ngang nào chấp hành đúng quy định.

Tôi chỉ cho một cán bộ thanh tra giao thông Quảng Bình nhìn thấy đống phao cứu sinh trên con phà Phù Trịch và nói: Phao cứu sinh mà buộc dây chằng như thế, ngay lúc này tôi cho anh một tiếng đồng hồ xem anh có gỡ ra không. Nếu gặp sự cố trên sông thì ai lấy kịp phao cho người đi phà.

Một con phà vẻn vẹn cũng không quá vài ba chục cái phao. Nếu phà chìm, lại bó tay thôi. Biện pháp quản lý của nước ta nhiều lắm, văn bản chồng văn bản, chỉ thị cũng vô tận, nhưng điều cốt yếu số 1 là ý thức chấp hành của cán bộ quản lý và của chính người tham gia giao thông thì hầu như còn bỏ ngỏ. Còn bỏ ngỏ là còn tai nạn.

Phê phán nhau nhiều rồi, lúc này là phải thực hiện ngay một chế tài thưởng phạt đúng luật và nghiêm khắc. Với cái tội của ông chủ thuyền làm chết 42 người ở Quảng Bình này, cần một bản án nghiêm khắc để răn đe các chủ thuyền toàn quốc. Có người nói, ông chủ thuyền đã ra sức ngăn cản, nhưng bà con vẫn xuống. Đáng ra, chủ thuyền phải dừng ngay việc chạy thuyền nếu bà con cứ cố tình không chấp hành.

Và Chủ tịch xã Quảng Hải - người được chính quyền các cấp giao quyền quản lý - đáng ra phải từ chức ngay lập tức khi vụ tai nạn xảy ra. Chứ không phải như hiện nay, có vẻ như các bác lãnh đạo huyện, tỉnh không muốn nhắc đến hình thức cách chức ông chủ tịch xã này. Xoá bỏ ngay cái lề lối biểu diễn khi có kiểm tra, hình thức mãi như thế, mệt lắm.

Mơ ước của người hùng

Tôi chui vào khoang thuyền bé tí của vợ chồng người hùng Trần Quang Thắng. Thuyền anh đang đậu bến Cảnh Hoá - quê vợ. Anh nói, tụi em làm đơn mãi chưa được cấp đất nên cứ phải sống cả nhà trên thuyền, cực lắm anh ạ. Nhà em có 8 anh em thì 2 đứa em hồi nhỏ rớt sông chết cũng vì cả nhà sống trên thuyền thế này.

Vợ chồng em mới cưới nhau 2 năm, sinh được thằng cu con. Chúng em đi buôn cá. Ngày cao thì lãi được năm chục ngàn, còn thì khoảng vài chục ngàn. Nếu có mảnh đất, dựng ngôi nhà nhỏ cho vợ con lên bờ thì cuộc sống sẽ khá hơn.

Anh Thắng treo cái giấy khen về thành tích cứu người trên vách thuyền. Vợ anh Thắng tâm tư: Vợ chồng em mơ ước trả hết nợ anh ạ. Mượn tiền đóng con thuyền ni, có 18 triệu mà trả mãi 4 năm chưa hết, chừ còn hơn 7 triệu nữa, không biết mần răng. Được mấy triệu tiền thưởng, em cũng vội vàng mang đi trả nợ hết.

>> Kiểm tra các bến đò ngang trên toàn quốc
>> Lãnh đạo Bộ GTVT trao thưởng thành tích cứu người cho 5 người dân
>> Tìm thấy thi thể nạn nhân cuối cùng trong vụ chìm thuyền trên sông Gianh
>> Chủ tịch huyện Quảng Trạch nhận trách nhiệm trước nhân dân
>> Cư dân mạng sẻ chia với thân nhân người bị nạn ở Quảng Bình
>> Một gia đình ngư dân cứu được 35 người trong vụ chìm thuyền sáng 30 Tết
>> Chìm thuyền, 40 người thiệt mạng sáng 30 Tết

Nguyễn Quang Vinh

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009

Quy định cấp thẻ bạn đọc Thư viện Quốc gia Việt Nam

Thư viện Quốc gia Việt Nam ra thông báo số 422/TB-TVQGVN ngày 24/9/2007 Quy định về việc cấp Thẻ Bạn đọc. Chi tiết cụ thể như sau:

I/ Đối tượng cấp thẻ:

Tất cả công dân Việt Nam và người nước ngoài đang lưu trú tại Việt Nam từ 18 tuổi trở lên có quyền làm Thẻ đọc tại Thư viện Quốc gia Việt Nam.

II/ Thủ tục cấp thẻ:

1. Người có nhu cầu đọc tại Thư viện Quốc gia Việt Nam, có đủ độ tuổi như trên, khi đến làm thẻ cần có: Chứng minh thư nhân dân (CMTND) hoặc hộ chiếu.

2. Đối với sinh viên: từ năm thứ nhất trở lên của các trường Đại học, Cao đẳng khi đến làm thẻ cần có Thẻ sinh viên.

3. Đối với khách vãng lai (Không áp dụng đối với các HSSV của các trường Đại học, Cao đẳng tại Hà Nội) khi có nhu cầu đọc tại thư viện Quốc gia Việt Nam, yêu cầu có CMTND hoặc hộ chiếu để cấp Thẻ đọc tạm thời. Thẻ đọc tạm thời có giá trị tối đa 1 tháng kể từ ngày cấp

4. Khi thẻ đọc hết hạn (áp dụng cho tất cả các đối tượng), chỉ cần mang Thẻ đọc đã hết hạn đến để làm thủ tục cấp Thẻ mới.

III/ Thời gian làm thẻ bạn đọc:

Cấp thẻ theo giờ hành chính từ Thứ Hai đến Thứ Bảy hàng tuần.
- Sáng từ 8h00 đến 11h00
- Chiều từ 13h30 đến 16h00
Nghỉ không cấp thẻ Bạn đọc các ngày Chủ Nhật và 01 ngày Thứ Năm của tuần thứ 2 trong tháng.

IV/ Lệ phí Thẻ Bạn đọc: 30.000đ/1 thẻ/1năm (theo quy định của Bộ Tài chính)

Thẻ đọc tạm thời: 10.000đ/1 thẻ/1 tháng

Quy định này thay thế những quy định trước đây và có hiệu lực thi hành kể từ ngày 01/10/2007

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

Đào, quất Hà Nội khoe sắc sớm

Quất Tứ Liên chín vàng óng, đào Nhật Tân nở rực vườn. Các nam thanh nữ tú say mê thưởng ngoạn, chụp ảnh. Nhiều khách đã sớm đến vườn chọn cây ưng ý.

Tứ Liên được mùa quất chín vàng, những em nhỏ tung tăng dạo chơi bên vườn tạo nên một khung cảnh nên thơ.
Người trồng quất liên tục tưới cây, đảm bảo độ xanh tươi của lá, độ vàng của quả.
Đông đảo khách sớm tìm đến vườn để chọn cây đẹp.
Làng đào Nhật Tân nhiều vườn nở rộ, người thợ vườn liên tục chăm chút cho thành quả của mình.
Những bông hoa đào lung linh khoe sắc sớm.
Giới trẻ tìm đến thưởng ngoạn và thích thú chụp ảnh.
Cây đào bích giá 10 triệu đồng tại vườn nhà anh Dũng (Nhật Tân) đã có người đặt thuê.
Nhiều cây đào đã được đánh khỏi vườn, bán.
Cũng tại làng Nhật Tân, nhiều vườn hoa cúc cũng đã vàng óng, bông nở rộ, bông chúm chím.
Sau khi đã bán những cành đào, người thợ vườn chỉnh sửa thân và gốc cây đào, kịp thời chuẩn bị cho năm sau.

Hoàng Hà

www.vnexpress.net

Mai vàng Sài Gòn khoe sắc

Hai tuần nữa mới Tết, song nhiều vườn mai tại TP HCM đã vàng rực một màu. Theo các nghệ nhân, mai nở sớm là do những trận mưa bất thường đầu tháng Chạp.



















Vườn mai Út Nơi, quận Gò Vấp vàng rực hoa dù nghệ nhân này chưa tỉa lá.



















Vườn mai Tư Bay, quận 12, cũng đón Tết sớm.



















Vườn mai Ba Sơn (quận Thủ Đức) nổi tiếng với vài nghìn gốc có dáng đẹp cũng bắt đầu đơm hoa.



















Mai cúc, một trong những giống mai lạ tại vườn Út Tấn (Thủ Đức) cũng nở hoa sớm hơn dự kiến.



















Giống mai hồng cực hiếm tại vườn Ba Sơn bắt đầu khoe sắc.



















Cội mai "Vòi bạch tuộc" đâm hoa bất thường gần gốc cây.



















Bạch mai lỗi hẹn với ngày xuân.



















Những cội mai chưa kịp hé nụ đang được trỉa lá để kịp đơm hoa trong ngày Tết.

Thiên Chương
www.vnexpress.net

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Lật lại hồ sơ những kẻ lừa đảo nổi tiếng nhất mọi thời đại (2)

Thứ Sáu, 24/10/2008 - 4:14 PM



5. Joseph Whale (1875-1976) - Ông chủ ngân hàng "dỏm"

Mussolini, trùm phát xít Italia, cũng từng là một trong số rất nhiều các nạn nhân của Joseph Whale - một trong những kẻ lừa đảo quốc tế thành công nhất nước Mỹ.

Whale đến Italia dưới lốt một kỹ sư công nghiệp mỏ để bán cho Mussolini quyền khai thác mỏ quặng giàu có ở bang Colorado (Mỹ). Phi vụ làm ăn trót lọt đó giúp y thu lợi 2 triệu USD lấy từ quỹ của Mussolini và cao chạy xa bay trước khi Cơ quan mật vụ Italia kịp phát giác vụ việc.

Một cú lừa ngoạn mục khác và nổi tiếng nhất của Whale là vụ Ngân hàng thương mại quốc gia Munsee. Khi ngân hàng này chuyển đến địa điểm mới, ngay lập tức Whale thuê lại ngôi nhà trống đó và thành lập một ngân hàng khác chỉ để thực hiện duy nhất một vụ giao dịch. Joseph Whale không giỏi về lừa đảo, mà là thiên tài về tổ chức. Hắn thuê cả một đám du thủ du thực đóng giả nhân viên ngân hàng, nhân viên bảo vệ và khách hàng để diễn cảnh giao dịch y như tại một ngân hàng thật sự.

Mục tiêu nhắm tới của Whale trong thời gian đó là các triệu phú người Chicago với thông tin bí mật bị “bị rò rỉ” rằng chủ ngân hàng (và cũng chính là y) đang nắm quyền giao dịch một khu đất của chính phủ có giá chỉ bằng 1/4 giá thị trường.

Một vị khách đã trúng câu. Người này được đưa tới ngân hàng của Whale và được chứng kiến một vở kịch diễn cảnh giao dịch hết sức chuyên nghiệp do các “nhân viên” của y thực hiện. Bị thuyết phục trước cung cách làm ăn chuyên nghiệp đó, vị khách này quyết định mua khu đất và trao cho y 400 nghìn USD bằng tiền mặt mà không hề hay biết giấy tờ mình đang giữ chỉ là đồ giả.

Joseph Whale bị bắt và ngồi tù 10 năm. Y chết năm 1976 hưởng thọ 101 tuổi.

6. Victor Lustig (1890-1947) - Kẻ hai lần rao bán tháp Eiffel

Victor Lustig sinh năm 1890 tại Bohemia, khi đó thuộc Đế quốc Áo-Hung. Khi tốt nghiệp phổ thông Lustig đã thông thạo 5 ngoại ngữ: Séc, Anh, Pháp, Đức, Ý. Sau một thời gian lang thang khắp châu Âu, Lustig quyết định định cư tại Paris.

Y được mệnh danh là tên tội phạm “vĩ đại” nhất mọi thời đại, một bậc thầy về nghệ thuật lừa đảo với 45 tên giả. Chỉ riêng tại Mỹ, Viktor Lustig đã bị bắt 50 lần, nhưng lần nào y cũng được thả do không có bằng chứng để kết tội.

Đầu Thế chiến I, Lustig cầm đầu một tổ chức cờ bạc bịt bợm trên những chuyến tàu du lịch xuyên Đại Tây dương. Vào những năm 1920, y hay du lịch đến Mỹ và chỉ trong vòng 2 năm đã lừa đảo lấy đi hàng trăm ngàn USD từ các ngân hàng và các doanh nhân nước này.

Tuy nhiên, tất cả những vụ lừa đảo đó chỉ là chuyện “cỏn con” chẳng thấm vào đâu so với việc Lustig dám cả gan rao bát bán tháp Eiffel - một trong những biểu tượng nổi tiếng nhất của nước Pháp.

Vào năm 1925, tình cờ Lustig đọc trên một tờ báo nói về những khó khăn tài chính lớn của Tòa thị chính thủ đô Paris trong việc duy tu tháp Eiffel. Lập tức, bộ óc “thiên tài” của y đã phác họa ra một kế hoạch táo bạo và quyết định bắt tay ngay vào việc thực hiện.

Hắn ta làm giấy tờ giả, mạo nhận mình là Thứ trưởng Bộ Bưu điện Pháp, sau đó làm giấy mời giả và mời 6 nhà tư bản ngành luyện kim đến một khách sạn sang trọng để bàn bạc về số phận tháp Eiffel. Tại đây Lustig nói rằng, chi phí tu sửa tháp Eiffel quá lớn, Chính phủ không đủ sức gánh vác nên dự định sẽ bán danh thắng lịch sử này làm sắt vụn thông qua một cuộc đấu giá kín. Làm ra bộ để tránh phản ứng dữ dội từ phía dư luận, y thuyết phục những người tham dự hôm đó phải giữ kín chuyện này.

Tháp Eiffel có tổng khối lượng lên đến 9.000 tấn, trong đó có 7.300 tấn thép, thế nhưng giá khởi điểm mà vị “Thứ trưởng” này đưa ra lại thấp hơn rất nhiều so với giá thực tế trên thị trường. Điều đó tạo nên cơn sốt cho các nhà đầu tư. Nhiều người đã phải chi những khoản tiền “đi đêm” rất lớn với y để mong được trúng thầu. Cuối cùng, quyền tháo dỡ tháp thuộc về triệu phú Andre Poisson, sau khi đã trao cho Lustig một khoản tiền lên đến 50.000 USD.

Phải đến mấy ngày sau, khi Andre Poisson đưa công nhân đến để tháo rỡ tháp Eiffel thì mới vỡ lẽ ra là mình bị lừa, còn Lustig lúc đó đã cao chạy xa bay với một va li tiền nặng trịch. Andre Poisson đã thật sự bị sốc vì sót của, nhưng sợ bị “mất mặt” nên đành nín lặng, không đệ đơn kiện kẻ đại bịp kia.

Đầu những năm 1930, Viktor Lustig quay trở lại Paris và tiếp tục lừa bán tháp Eiffel một lần nữa. Phi vụ lừa bán tháp Eiffel lần thứ hai này cũng trót lọt và y đã thu được 75.000 USD tiền mặt.

“Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma”, cuối cùng Lustig kết thúc sự nghiệp lừng danh của mình ở nhà tù Alcatraz - California (Mỹ) vào năm 1935 sau khi bị kết án 15 năm tù vì tội làm tiền giả và thêm 5 năm vì tội trốn tù. Năm 1947, Lustig chết tại đây vì bệnh sưng phổi.

7. Ferdinand Demara (1921-1982) - "Kẻ mạo danh vĩ đại"

Ferdinand Demarra được biết đến với cái tên “Kẻ mạo danh vĩ đại”. Trái ngược với Christopher Rocancourt, động cơ của “chuyên gia giả mạo” này không phải vì tiền bạc, mà chỉ đơn thuần để thỏa mãn những cảm giác mạnh khi hóa thân thành những con người khác nhau và hòa nhập vào mọi tầng lớp xã hội.

Trong cuộc đời, y đã thủ rất nhiều vai khác nhau như: kỹ sư xây dựng, quận phó, nhân viên cai ngục, bác sĩ tâm lý, luật sư, chuyên gia của Tổ chức bảo vệ trẻ em, thầ tu, biên tập viên, chuyên gia về ung thư, bác sĩ phẫu thuật và giáo viên… Điều kỳ lạ là, mặc dù có trình độ học vấn thấp (chưa tốt nghiệp Trung học phổ thông), thế nhưng trong bất kỳ vai nào y cũng diễn một cách hết sức tài tình kể cả về tài tùy cơ ứng biến lẫn chuyên môn trong từng vai diễn.

Vai diễn đầu tiên của Demarra là một nhân viên phục vụ trong Quân đội Mỹ vào năm 1941, núp dưới cái tên của một người bạn.

Vai diễn nổi tiếng nhất của Demarra là vai bác sĩ phẫu thuật Joseph Kear. Phải nói rằng, y vô cùng khéo léo để có thể xoay xở được vai bác sĩ phẫu thuật trong một thời gian dài khi diễn ra cuộc chiến Mỹ - Triều Tiên. Các bệnh nhân của y lúc đó đều đươc chữa trị bằng những liều kháng sinh hào phóng. Demarra chỉ bị lộ diện khi bà mẹ của bác sĩ Joseph Kear thật phát hiện ra và báo cho chính quyền.

Ferdinand Demarra mất năm 1982 thọ 61 tuổi. Cuộc đời và sự nghiệp của con người này đã được viết thành truyện và được dựng thành bộ phim có tên "The Great Imposter".

8. Frank Abagnale (1948) - "Hãy bắt tôi nếu có thể"

Tuy chỉ mới 17 tuổi, thế nhưng Frank Abagnale đã nhanh chóng trở thành một trong những tên cướp ngân hàng thành công nhất trong lịch sử nước Mỹ. Câu chuyện đó bắt đầu từ những năm 60 của thế kỷ trước. Bằng những tấm séc ngân hàng tự tay làm giả một cách khéo léo, Abagnale đã dễ dàng cuỗm đi gần 5 triệu USD của rất nhiều các ngân hàng khác nhau.

Tất cả điều này đều diễn ra khi Abagnale chưa tròn 20 tuổi. Đặc biệt, y gần như có mặt thường xuyên trên các chuyến máy chở khách để đi khắp thế giới khi tự nhận mình là phi công của Hãng hàng không PanAm.

Chỉ trong có 5 năm, Abagnale đã trải qua đến 8 nghề, và những trò bịp bợm của y đã gây thiệt hại trên diện rộng với nạn nhân là các ngân hàng tại 26 nước trên thế giới.

Trong cuộc đời của mình, Abagnale đã thủ rất nhiều “vai” như giáo sư xã hội học, bác sĩ nhi khoa trong một bệnh viện ở bang Georgia... Tuy nhiên, chiến tích lẫy lừng nhất của y là tự “vẽ” cho mình bằng tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Harvard để được nhận vào làm việc tại văn phòng của Tổng chưởng lý bang Louisiana.

Điều trớ trêu là, Abagnale bắt đầu “khởi nghiệp” khi mới có 16 tuổi và nạn nhân đầu tiên lại chính là cha đẻ của y. Năm 21 tuổi thì Abagnale bị bắt, nhưng sau đó thì được tha và đầu quân cho Cục Điều tra liên bang (FBI) với vai trò là chuyên gia chống làm giả.

Những cuộc phiêu lưu của y đã trở thành cảm hứng để dựng thành bộ phim nổi tiếng “Hãy bắt tôi nếu như có thể” với diễn xuất của nam tài tử Leonardo Di Caprio trong vai chính.

Anh Nguyễn

Tổng hợp

Lật lại hồ sơ những kẻ lừa đảo khét tiếng nhất mọi thời đại (1)


Lật lại hồ sơ những kẻ lừa đảo két tiếng nhất sẽ đem đến cho chúng ta một góc nhìn hoàn toàn mới về những “thiên tài” không được đặt đúng chỗ này.

1. George Psalmanazar (1679-1763) - Người Formosan đầu tiên đến châu Âu

George Psalmanazar được mệnh danh là kẻ nói dối tài năng nhất từ trước đến nay. Y đã mê hoặc cả nước Anh trong một thời gian dài với những câu chuyện bịa đặt vô cùng hấp dẫn.

Psalmanazar tự nhận mình là người đến từ một vùng đất bí ẩn, lần đầu tiên đặt chân đến châu Âu. Y có thể nói một thứ tiếng không ai biết, ăn mặc những kiểu quần áo chẳng giống ai và thực hành những nghi thức kỳ dị,… nhưng có điều lạ là y có vẻ bề ngoài rất giống với người châu Âu.

Psalmanazar luôn quả quyết rằng mình đến từ hòn đảo Formosan xa xôi, nơi trước đây y bị một bộ lạc bản địa bắt làm tù binh, và kể lại rất tỉ mỉ về nhưng phong tục tập quán kỳ lạ ở dó.

Trình độ nói dối của Psalmanazar thành công đến mức y còn tự viết thành sách mô tả lại khá cụ thể hòn đảo kỳ lạ này. Theo cuốn sách “Mô tả về lịch sử và địa lý đảo Formosan” mà y đã cho xuất bản, những người đàn ông trên đảo không mặc quần áo mà lúc nào cũng “trần như nhộng” với món ăn yêu thích của họ là rắn.

Ngoài ra, y còn đi nhiều nơi để thuyết trình về lịch sử và ngôn ngữ của vùng đất kỳ lạ do chính y bịa ra, thậm chí còn dịch các tác phẩm văn học không hề có thực của vùng đất hư cấu ấy.

Trò bịp bợm chỉ kết thúc vào năm 1706 khi bản thân Psalmanazar cảm thấy quá mệt mỏi với vở kịch “tự biên tự diễn” của mình và thú thật với bạn bè.

2. Mary Baker - Công chúa Caraboo bị bắt cóc

Gần giống với trường hợp của George Psalmanazar, “nữ quái” Mary Baker đã mê hoặc mọi người xung quanh bằng cách đóng vai đóng vai công chúa Caraboo bị bọn cướp biển bắt cóc từ một hòn đảo trên ấn Độ Dương.

Chuyện kể rằng, vào năm 1817, một người thợ đóng giày ở Anh, bắt gặp một thiếu nữ bị lạc đường trong bộ trang phục hết sức lạ lùng và đẹp mắt. Cô gái này nói thứ tiếng mà không một ai hiểu được. Người dân địa phương đã phải nhờ đến không biết bao nhiêu người nước ngoài khác nhau để cố gắng hiểu được cô gái đó đang nói gì. Rất may, cuối cùng cũng có một thủy thủ người Bồ Đào Nha hiểu được phần nào câu chuyện của cô gái. Cô ta nói rằng mình là công chúa Caraboo đến từ hòn đảo Javasu thuộc Ấn Độ Dương.

Cô bị bọn cướp biển bắt cóc nhưng đã may mắn trốn thoát được khi thuyền đi qua kênh Bristol rồi bơi vào bờ. Trong suốt 10 tuần sau đó, cô công chúa kỳ lạ này luôn là đề tài yêu thích trong những câu chuyện của người dân địa phương. Cô sử dụng cung tên rất thành thạo, leo trèo cây rất giỏi, hát bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ và cầu nguyện chúa trời mà cô gọi là Allah Tahhah.

Thế nhưng, sự thật cuối cùng cũng được phơi bày. Cô công chúa Caraboo hóa ra chỉ là con gái của người thợ đóng giày tên là Mary Baker đến từ Devon. Cô công chúa tự xưng này từng là một hầu gái làm việc tại nhiều cung điện trên khắp nước Anh. Ả tự sáng tác ra thứ ngôn ngữ kỳ quái chỉ có trong tưởng tượng và khéo léo biến nó thành một câu chuyện như thật. Đặc biệt “Công chúa Caraboo” còn công du đến cả Mỹ, Pháp và Tây Ban Nha mặc dầu không gặt hái được nhiều thành công như ở Anh.

Câu chuyện của ả là nguồn cảm hứng sáng tác của nhà viết kịch John Wells khi ông này làm bộ phim Công chúa Caraboo năm 1994.

3. Wilhelm Voigt (1849-1922) - viên đại úy vùng Köpenick

Wilhelm Voigt được ghi nhận là một kẻ lừa đảo táo bạo, một tên cướp liều lĩnh, khét tiếng bậc nhất trong lịch sử nước Đức. Voigt đã từng đóng nhiều vai để lừa đảo, nhưng thành công và nổi tiếng nhất phải kể đến vai y đóng giả một viên đại úy vào năm 1906.

Ngay từ nhỏ, Wilhelm Voigt đã nổi tiếng về trộm cắp. Khi mới 14 tuổi, y đã bị bắt giam 14 ngày vì tội ăn cắp. Từ năm 1864 đến năm 1891, y còn bị bắt giam thêm 4 lần vì tội trộm cắp và 2 lần vì tội làm giả giấy tờ.

Phi vụ lớn nhất và thành công nhất mà y đã từng thực hiện bắt đầu vào năm 1906. Voigt mua một một bộ quân phục đại úy đã sử dụng ở Köpenick rồi đến các đơn vị quân đội đóng ở gần đó. Ngày 16/10/1906, trên đường đi, Voigt tình cờ gặp 2 tiểu đội lính cảnh vệ. Y giơ ra một một mệnh lệnh khẩn cấp do y tự làm ra, trong đó có viết rằng y có quyền trưng dụng bất kỳ đơn vị quân đội nào để điều động đi làm nhiệm vụ đặc biệt.

Nhóm lính này tin là thật và nghe lệnh chỉ huy của Voigt tiến về thành phố Köpenick bằng đường sắt. Khi đến Köpenick, y cấp cho mỗi người một khoản tiền nho nhỏ để động viên rồi ra lệnh đánh chiến Tòa thị chính của thành phố (khi đó Köpenick là một thành phố trự trị). Do bất ngờ, Voigt và nhóm lính của mình nhanh chóng giành được kiềm quyển soát cơ quan đầu não của thành phố. Y liền ra lệnh bắt giam Thị trưởng thành phố, trưởng phòng thu ngân, phong tỏa các tuyến đường ra vào thành phố và hệ thông tin liên lạc với Berlin. Tiếp đó y ra lệnh trưng dụng toàn bộ các khoản tiền của thành phố với tổng giá trị lên đến 4.000 mác.

Sau khi ôm trọn số tiền đã cướp được trong tay, Voigt tiếp trục ra lệnh cho lính của mình giữ nguyên vị trí trong vòng 1 tiếng rưỡi, còn y thì chạy ra ga tàu hỏa rồi chốn mất tăm.

Nhưng cuối cùng Voigt cũng bị bắt và bị kết án 4 năm tù giam vì tội tấn công vũ trang và cướp tiền.

Năm 1908, y được thả tự do trước thời hạn theo một chỉ thị đặc biệt của Hoàng đế Đức.

4. Cassie Chadwick (1857-1907) - “Đứa con” ngoài giá thú của Andrew Carnegie

Cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, Cassie Chadwick được coi là một cái tên đình đám, nổi tiếng với những vụ lừa đảo ngân hàng trị giá lên đến hàng triệu USD.

Thị có tên thật là Elizabeth Bigley sinh tại Eastwood, Ontario (Canada). Ngay từ hồi nhỏ Elizabeth đã tham gia vào nhiều hoạt động phạm pháp và bị bắt lần đầu tiên khi mới 22 tuổi vì tội làm giả séc ngân hàng. Nhưng sau đó ít lâu, thị được phóng thích do giả bị mắc bệnh thần kinh.

Năm 1882, Elizabeth kết hôn với Wallace Springsteen. Tuy nhiên, chỉ 11 ngày sau khi kết hôn, người này đã bỏ Elizabeth khi phát hiện ra quá khứ đen tối của thị.

Năm 1886, thị trở thành thầy bói với cái tên Lydia Scott, nhưng sau đó 1 năm lại chuyển thành Madame Lydia DeVere để thêm phần huyền bí.

Năm 1889, Elizabeth lại tiếp tục làm séc giả, bị bắt và bị tuyên án 9 năm rưỡi tù giam ở nhà tù Toledo, Ohio. Chỉ 4 năm sau thị được tha bỏng và trở lại Cleveland với tên là "Mrs. Hoover" rồi mở một nhà chứa ở ngoại ô thành phố.

Năm 1897, thị kết hôn với Leroy Chadwick, một người không hay biết chút nào về quá khứ của thị mà chỉ bị vẻ đẹp cuốn hút làm mờ mắt. Năm 1900, khi nước Mỹ mở cuộc điều tra dân số, thị liền thay đổi lý lịch và trở thành con người mới với cái tên Cassie Chadwick sinh ngày 3/2/1862 ở Pennsylvania.

Ngay sau khi kết hôn với Leroy Chadwick, Cassie bắt tay vào vụ lừa đảo lớn nhất và thành công nhất của mình bằng cách tự nhận mình là con ngoài giá thú của Andrew Carnegie, một thương nhân nổi tiếng - người có công thành lập ra người có công thành lập nên tập đoàn Carnegie New York, tổ chức Carnegie vì Hòa bình, trường đại học Carnegie Mellon ở Pittsburgh.

Trong suốt 8 năm liền, bằng nhiều thủ đoạn, nhất là dưới bình phong chắc chắn như vậy, thị đã thực hiện nhiều khoản vay ngân hàng với tổng trị giá lên đến 20 triệu USD.

Ngày 2/11/1904, vụ lừa đảo của thị phát giác khi Ngân hàng H. B. Newton, chi nhánh Boston đệ đơn kiện. Cassie bị bắt ngay tại căn hộ của mình ở khách sạn Breslin lúc đó thị còn đeo một chiếc thắt lưng trong đó chứa 100.000 USD. Tại thời điểm bị bắt, tổng các khoản nợ của Cassie lên đến gần 5 triệu USD.

Ngày 10/3/1905, một tòa án ở Cleveland tuyên án Cassie Chadwick 14 năm tù giam và phạt 70.000 USD vì tội lừa đảo.

Anh Nguyễn

Tổng hợp

Biệt thự phố


Cập nhật: 8/27/2007 3:12:45 PM

Biệt thự phố là loại hình nhà ở mới xuất hiện theo nhu cầu phát triển của đô thị. Biệt thự phố giúp cho bộ mặt đô thị thoát khỏi cảm giác chật chội của những căn nhà chia lô san sát mà không chiếm quá nhiều diện tích như những căn biệt thự vườn.

Góc nhìn của ngôi nhà chủ yếu là từ mặt trước nên thiết kế không phức tạp như biệt thự vườn. Ngôi nhà có thể giáp với công trình khác ở mặt bên, mặt sau nhưng mặt trước vẫn có thể mang phong cách của những ngôi biệt thự kiểu mới – biệt thự phố.

Biệt thự phố thường có đặc điểm chung là mặt tiền hẹp, thường từ 6m – 10m. Những ngôi nhà mặt tiền dưới 8m thì khó có điều kiện thiết kế sân bên hông nhà.

Với biệt thự phố có một khoảng sân vườn ở bên thì bạn nên chú ý đến hướng nắng, hướng gió để bố trí quyết định nên bố trí mặt nào giáp nhà hàng xóm để các phòng đều thoáng mát và tránh được nắng nóng.

Do diện tích mặt bằng không lớn nên biệt thự phố thường phải xây cao tầng hơn biệt thự vườn. Để cho ngôi nhà không bị cảm giác giống nhà chia lô thì phần xử lý mặt tiền phải khéo léo sao cho giảm bớt cảm giác cao. Giải pháp giật các tầng trên vào sâu vừa giúp cho ngôi nhà giảm cảm giác cao vừa tạo không gian đưa cây xanh lên tầng cao.

Biệt thự phố với độ rộng mặt tiền 7m, sâu 19m. Thiết kế theo phong cách hiện đại với hồ bơi trên nóc gara

Sân vườn trong biệt thự phố


Biệt thự phố thường có diện tích sân vườn hẹp hơn biệt thự vườn, giải pháp không gian xanh cho biệt thự phố là tận dụng tối đa các khoảng xanh ở vườn trước, giếng trời, ban công hay sân thượng. Hiện nay, rất nhiều nhà quan tâm đến không gian xanh đã biết cách đưa không gian xanh lên sân thượng như hồ nước, bể bơi, vườn cảnh… hiệu quả không kém gì không gian vườn ở tầng 1.

Biệt thự phố ở góc ngã ba với mái cong


Dáng dấp nhẹ nhàng của một ngôi biệt thự Châu Âu

Hình thức biệt thự phố rất đa dạng, từ phong cách hiện đại với các khối, mảng miếng đến phong cách cổ điển hơn với mái dốc, vòm, cột… Nhưng ở phong cách nào thì bạn cũng cần chú ý để phù hợp với kiến trúc xung quanh vì biệt thự phố nằm gần những ngôi nhà khác trong một quần thể kiến trúc chứ không độc lập như biệt thự vườn.

Biệt thự phố ba mặt tiền với mái dốc, phong cách hiện đại, nhiều cây xanh

Vật liệu, màu sắc trong thiết kế biệt thự phố cũng rất đa dạng. Thông thường màu sắc sử dụng cho biệt thự phố là những gam màu nhẹ nhàng. Có thể kết hợp những vật liệu đặc biệt như giàn hoa gỗ, nhôm ốp mặt ngoài hoặc mái che thông minh để mặt tiền ngôi nhà thêm sinh động.

Phong cách kiến trúc cổ điển của biệt thự phố


Nguồn: Nhà đẹp