Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

1979 - Cuộc chiến không thể lãng quên

(PetroTimes) - Cách đây 35 năm, vào ngày 17/2/1979, Trung Quốc đã đưa hàng chục vạn quân tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới trên bộ giữa hai nước. Việt Nam đã thực hiện quyền tự vệ chính đáng của mình, tiến hành cuộc chiến đấu ngoan cường bảo vệ biên giới phía Bắc.
Cuộc chiến tranh diễn ra trong vòng 1 tháng nhưng đã gây thiệt hại nặng nề về kinh tế cho cả hai nước, đặc biệt là hậu quả lâu dài đối với quan hệ hữu nghị giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.
Để làm rõ bản chất, sự thật lịch sử, tính chính nghĩa của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc; đấu tranh bác bỏ những luận điệu tuyên truyền sai trái, xuyên tạc sự thật của các thế lực thù địch, chúng tôi chuyển đến bạn đọc những nét chính về cuộc chiến tranh này. Qua đó để tôn vinh công lao, sự hy sinh to lớn của quân và dân ta trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc; cổ vũ tinh thần yêu nước, truyền thống hào hùng của dân tộc, ý chí tự lực tự cường, quyết tâm bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới. Đồng thời, giữ gìn và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị láng giềng Việt – Trung với phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt; không để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước ta, làm ảnh hưởng đến quan hệ hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc, lợi ích lâu dài giữa hai dân tộc.
Thông qua sách báo, tài liệu của Trung Quốc, Việt Nam và một số nước khác xuất bản từ năm 1979 đến 2009, bạn đọc sẽ thấy được diễn biến và hậu quả của cuộc chiến tranh 1979:
5 giờ sáng ngày 17/2/1979, lực lượng Trung Quốc khoảng 120.000 quân bắt đầu tiến vào Việt Nam trên toàn tuyến biên giới, mở đầu là pháo, tiếp theo là xe tăng và bộ binh. Cánh phía đông có sở chỉ huy tiền phương đặt tại Nam Ninh và mục tiêu chính là Lạng Sơn. Có hai hướng tiến song song, hướng thứ nhất do quân đoàn 42A dẫn đầu từ Long Châu đánh vào Đồng Đăng nhằm làm bàn đạp đánh Lạng Sơn, hướng thứ hai do quân đoàn 41A dẫn đầu từ Tĩnh Tây và Long Châu tiến vào Cao Bằng và Đông Khê. Ngoài ra còn có quân đoàn 55A tiến từ Phòng Thành vào Móng Cái.
Cánh phía tây có sở chỉ huy tiền phương đặt tại Mông Tự, có 3 hướng tiến công chính. Hướng thứ nhất do các quân đoàn 13A và 11A dẫn đầu đánh từ vào thị xã Lào Cai. Hướng thứ hai từ Văn Sơn đánh vào Hà Giang. Hướng thứ 3 do sư đoàn 42D của quân đoàn 14A dẫn đầu đánh từ Kim Bình vào Lai Châu. Tổng cộng quân Trung Quốc xâm nhập Việt Nam trên 26 điểm, các khu vực dân cư Việt Nam chịu thiệt hại nặng nhất từ đợt tấn công đầu tiên này là Lào Cai, Mường Khương, Cao Bằng, Lạng Sơn và Móng Cái.
Tất cả các hướng tấn công đều có xe tăng, pháo binh hỗ trợ. Quân Trung Quốc vừa chiếm ưu thế về lực lượng, vừa chủ động về thời gian tiến công, lại còn có "lực lượng thứ năm" gồm những người Việt gốc Hoa trên đất Việt Nam. Từ đêm 16 tháng 2, các tổ thám báo Trung Quốc đã mang theo bộc phá luồn sâu vào nội địa Việt Nam móc nối với "lực lượng thứ năm" này lập thành các toán vũ trang phục sẵn các ngã ba đường, bờ suối, các cây cầu để ngăn chặn quân tiếp viện của Việt Nam từ phía sau lên. Trước giờ nổ súng, các lực lượng này cũng bí mật cắt các đường dây điện thoại để cô lập chỉ huy sư đoàn với các chốt, trận địa pháo.
Tiến đánh nhanh lúc khởi đầu nhưng quân Trung Quốc nhanh chóng phải giảm tốc độ do gặp nhiều trở ngại về địa hình và hệ thống hậu cần lạc hậu phải dùng lừa, ngựa và người thồ hàng. Hệ thống phòng thủ của Việt Nam dọc theo biên giới khá mạnh, với các hầm hào hang động tại các điểm cao dọc biên giới do lực lượng quân sự có trang bị và huấn luyện tốt trấn giữ. Kết quả là Trung Quốc phải chịu thương vong lớn. Trong ngày đầu của cuộc chiến, chiến thuật dùng biển lửa và biển người của Trung Quốc đã có kết quả, họ tiến được vào sâu trong lãnh thổ Việt Nam hơn 10 dặm và chiếm được một số thị trấn. Chiến sự ác liệt nhất diễn ra tại các vùng Bát Xát, Mường Khương ở tây bắc và Đồng Đăng, cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn), Thông Nông (Cao Bằng) ở đông bắc. Quân Trung Quốc cũng đã vượt sông Hồng và đánh thẳng vào Lào Cai.
Sang ngày 18 và 19/2, chiến sự lan rộng hơn. Việt Nam kháng cự rất mạnh và với tinh thần chiến đấu cao. Quân Trung Quốc hầu như không thể sử dụng lực lượng ở mức sư đoàn mà phải dùng đội hình nhỏ và thay đổi chiến thuật. Họ tiến chậm chạp, giành giật từng đường hầm, từng điểm cao, và cuối cùng cũng chiếm được Mường Khương (Hoàng Liên Sơn), Trùng Khánh (Cao Bằng), và Đồng Đăng (Lạng Sơn). Tại Móng Cái, hai bên giành giật dai dẳng. Cả hai bên đều phải chịu thương vong cao, có ít nhất 4.000 lính Trung Quốc chết trong hai ngày đầu này. Sau hai ngày chiến tranh, quân Trung Quốc đã chiếm được 11 làng mạc và thị trấn, đồng thời bao vây Đồng Đăng, thị trấn có vị trí then chốt trên đường biên giới Trung-Việt.
Trận chiến tại Đồng Đăng bắt đầu ngay từ ngày 17 và là trận đánh ác liệt nhất. Đây là trận địa phòng thủ của Trung đoàn 12 Tây Sơn, Sư đoàn 3 Sao Vàng, Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tấn công vào Đồng Đăng là 2 sư đoàn bộ binh, 1 trung đoàn xe tăng, và chi viện của 6 trung đoàn pháo binh Trung Quốc. Cụm điểm tựa Thâm Mô, Pháo đài, 339 tạo thế chân kiềng bảo vệ phía tây nam thị xã Đồng Đăng, do lực lượng của 2 Tiểu đoàn 4 và 6, Trung đoàn 12 trấn giữ, bị Trung Quốc bao vây và tấn công dồn dập ngay từ đầu với lực lượng cấp sư đoàn.
Lực lượng phòng thủ không được chi viện nhưng đã chiến đấu đến những người cuối cùng, trụ được cho đến ngày 22/2. Ngày cuối cùng tại Pháo đài Đồng Đăng, nơi có hệ thống phòng thủ kiên cố nhất, không gọi được đối phương đầu hàng, quân Trung Quốc chở bộc phá tới đánh sập cửa chính, dùng súng phun lửa, thả lựu đạn, bắn đạn hóa học vào các lỗ thông hơi, làm thiệt mạng cả thương binh cũng như dân quanh vùng đến đây lánh nạn.
Đến 21/2, Trung Quốc tăng cường thêm 2 sư đoàn và tiếp tục tấn công mạnh hơn nữa. Ngày 22, các thị xã Lào Cai và Cao Bằng bị chiếm. Quân Trung Quốc chiếm thêm một số vùng tại Hà Tuyên, Cao Bằng, Lạng Sơn, và Quảng Ninh. Chiến sự lan rộng tới các khu đô thị ven biển ở Móng Cái. Về phía Việt Nam, cùng lúc với việc triển khai phòng ngự quyết liệt, khoảng từ 3 đến 5 sư đoàn (gồm 30.000 quân) cũng được giữ lại để thành lập một tuyến phòng ngự cánh cung từ Yên Bái tới Quảng Yên với nhiệm vụ bảo vệ Hà Nội và Hải Phòng.
Ngày 26/2, thêm nhiều quân Trung Quốc tập kết quanh khu vực Lạng Sơn chuẩn bị cho trận chiến đánh chiếm thị xã này. Sau khi thị sát chiến trường, Bộ tổng tham mưu Quân đội Nhân dân Việt Nam đề xuất điều động một quân đoàn từ Campuchia cùng một tiểu đoàn pháo phản lực BM-21 vừa được Liên Xô viện trợ về Lạng Sơn. Đồng thời tổ chức và huy động lại các đơn vị và các phân đội, biên chế lại một sư đoàn vừa rút lui từ chiến trường, tiến hành các hoạt động tác chiến vào sâu trong hậu phương địch.
Phi đoàn máy bay vận tải An-12 của Liên Xô đã lập cầu hàng không, chở Quân đoàn 2, Quân đội Nhân dân Việt Nam từ Campuchia về Lạng Sơn.
Ngày 25/2, tại Mai Sao, Quân đoàn 14 (Binh đoàn Chi Lăng) thuộc Quân khu 1, Quân đội Nhân dân Việt Nam cùng Bộ chỉ huy thống nhất Lạng Sơn được thành lập, lực lượng bao gồm các Sư đoàn 3, 327, 338, 337 (đang từ Quân khu 4 ra) và sau này có thêm Sư đoàn 347 cùng các đơn vị trực thuộc khác.
Trong giai đoạn đầu đến ngày 28/2/1979, quân Trung Quốc chiếm được các thị xã Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn. Các cơ sở vật chất, kinh tế ở những nơi này bị phá hủy triệt để. Tuy nhiên, do vấp phải sự phòng ngự có hiệu quả của Việt Nam cũng như có chiến thuật lạc hậu so với phía Việt Nam nên quân Trung Quốc tiến rất chậm và bị thiệt hại nặng. Quân đội Việt Nam còn phản kích, đánh cả vào hai thị trấn biên giới Ninh Minh (Quảng Tây) và Malipo (Vân Nam) của Trung Quốc, nhưng chỉ có ý nghĩa cảnh cáo Trung Quốc.
Lạng Sơn - những trận chiến quyết tử
Giai đoạn 2 bắt đầu từ ngày 27/2. Chiến sự tập trung tại Lạng Sơn tuy giao tranh tại Lào Cai, Cao Bằng, và Móng Cái vẫn tiếp diễn. Trận đánh chiếm thị xã Lạng Sơn bắt đầu lúc 6 giờ sáng cùng ngày. Trung Quốc điều tới đây thêm 2 sư đoàn từ Đồng Đăng và Lộc Bình (phía đông nam Lạng Sơn), tiếp tục đưa thêm quân mới từ Trung Quốc thâm nhập Việt Nam để tăng viện.
Tại Lạng Sơn, các Sư đoàn 3 và 337 của Việt Nam đã tổ chức phòng thủ chu đáo và phản ứng mãnh liệt trước các đợt tấn công lớn của quân Trung Quốc. Từ ngày 2/3, Sư đoàn 337 trụ tại khu vực cầu Khánh Khê. Sư đoàn 3 chống trả lại 3 sư đoàn bộ binh 160, 161, 129 cùng nhiều xe tăng, pháo của Trung Quốc, tiến công trên một chiều dài 20 km từ xã Hồng Phong, huyện Văn Lãng đến xã Cao Lâu, huyện Cao Lộc.
Suốt ngày 27, ở hướng Cao Lộc, sư đoàn 129 Trung Quốc không phá nổi trận địa phòng thủ của trung đoàn 141; ở hướng đường 1B, sư đoàn 161 bị trung đoàn 12 ghìm chân; ở hướng đường 1A, trung đoàn 2 vừa chặn đánh sư đoàn 160 từ phía bắc vừa chống lại cánh quân vu hồi của sư đoàn 161 từ hướng tây bắc thọc sang. Nhưng 14 giờ ngày hôm đó, 1 tiểu đoàn Trung Quốc bí mật luồn qua phía sau bất ngờ đánh chiếm điểm cao 800, nơi đặt đài quan sát pháo binh của sư đoàn 3 Sao Vàng. Mất điểm cao 800, thế trận phòng ngự của Việt Nam ở phía tây đường 1A từ Cốc Chủ đến điểm cao 417 bị chọc thủng.
Chiếm được điểm cao 800 và ga Tam Lung nhưng trong suốt các ngày từ 28/2 đến 2/3, quân Trung Quốc vẫn không vượt qua được đoạn đường 4 km để vào thị xã Lạng Sơn, tuy chúng đã dùng cho hướng tiến công này gần 5 sư đoàn bộ binh. Sau nhiều trận đánh đẫm máu giành giật các điểm cao quanh Lạng Sơn mà có trận, quân phòng thủ Việt Nam chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, quân Trung Quốc bắt đầu bao vây thị xã Lạng Sơn ngày 2 tháng 3, sử dụng thêm sư đoàn 162 dự bị chiến dịch của quân đoàn 54 và dùng 6 sư đoàn tấn công đồng loạt trên nhiều hướng. Chiều ngày 4/3, một cánh quân Trung Quốc đã vượt sông Kỳ Cùng, chiếm điểm cao 340 và vào tới thị xã Lạng Sơn, một cánh quân khác của sư đoàn 128 Trung Quốc cũng chiếm sân bay Mai Pha, điểm cao 391 ở phía tây nam thị xã.
Đến đây, phía Việt Nam đã điều các sư đoàn chủ lực có xe tăng, pháo binh, không quân hỗ trợ áp sát mặt trận, chuẩn bị phản công giải phóng các khu vực bị chiếm đóng. Quân đoàn 14 với các sư đoàn 337, 327, 338 hầu như còn nguyên vẹn đang bố trí quân quanh thị xã Lạng Sơn. Quân đoàn 2, chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam đã tập kết sau lưng Quân đoàn 14.
Trung Quốc buộc phải rút quân
Ngày 5/3/1979, Việt Nam ra lệnh tổng động viên toàn quốc. Cùng ngày, Bắc Kinh tuyên bố đã "hoàn thành mục tiêu chiến tranh", "chiến thắng" và bắt đầu rút quân. Lúc đó, tại mặt trận Lạng Sơn, phía Việt Nam đã bày binh bố trận rất bài bản, chuẩn bị phản công trên quy mô lớn, đánh hiệp đồng quân binh chủng. Nếu không rút quân đúng thời điểm này thì quân Trung Quốc sẽ thiệt hại rất lớn, nhận hậu quả rất nặng nề, bị tiêu diệt gọn. Bởi lúc đó, Sư đoàn 337 của Việt Nam lên tham chiến từ ngày 2/3 tại khu vực cầu Khánh Khê ở Lạng Sơn để chi viện cho các đơn vị đang chặn đánh quân Trung Quốc. Nhưng 337 đến hơi muộn để thay đổi cục diện trận đánh tại Lạng Sơn. Tuy nhiên, Sư đoàn 337 đã cùng sư đoàn 338 tổ chức phản kích, đánh duổi quân Trung Quốc rút lui qua ngả Chi Ma.
Ngày 7/3, Việt Nam tuyên bố thể hiện "thiện chí hòa bình", sẽ cho phép Trung Quốc rút quân.
Mặc dù Trung Quốc tuyên bố rút quân nhưng chiến sự vẫn tiếp diễn ở một số nơi dọc biên giới 6 tỉnh phía Bắc.
Ngày 18/3/1979, Trung Quốc rút hết quân khỏi biên giới Việt Nam.
Theo Petrotimes

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Bài viết của Tổng thống Nga V. Putin trên New York Times

Những sự việc xảy ra gần đây xung quanh vấn đề Syria đã thôi thúc tôi phải lên tiếng trực tiếp tới những người dân và giới lãnh đạo Mỹ. Điều này cần phải được thực hiện giữa thời điểm thông tin giữa các xã hội của chúng ta không đủ.

Mối quan hệ giữa chúng ta đã trải qua nhiều giai đoạn. Chúng ta từng chống lại nhau trong suốt thời gian Chiến tranh Lạnh. Nhưng cũng từng có thời là đồng minh, hợp tác chống lại Đức Quốc xã. Và rồi một tổ chức có tính ảnh hưởng trên toàn cầu – Liên Hợp Quốc – sau đó đã được thành lập để ngăn chặn những tai hoạ như thế.
Những người sáng lập Liên Hợp Quốc hiểu rõ rằng những quyết định về chiến tranh và hòa bình cần phải đạt được sự nhất trí, và với sự đồng thuận của Mỹ, quyền phủ quyết của các thành viên thường trực Hội đồng Bảo an đã được quy định rõ trong Hiến chương. Điều đúng đắn này chính là nền tảng cho sự ổn định trong mối quan hệ quốc tế suốt hàng thập kỷ qua.
Không ai muốn Liên hợp quốc chịu chung số phận với Hội Quốc liên. Hội Quốc liên đã sụp đổ bởi nó thiếu những cán cân quyền lực thực tế. Sự sụp đổ cũng có thể xảy ra với LHQ nếu những cường quốc phớt lờ tổ chức này, đơn phương tấn công quân sự mà không có sự cho phép của Hội đồng Bảo an.
Một cuộc tấn công từ phía Mỹ vào Syria, bất chấp sự phản đối mạnh mẽ từ nhiều quốc gia, những quan chức chủ chốt và các thủ lĩnh tôn giáo, bao gồm cả giáo hoàng, sẽ đưa đến hậu quả cho các nạn nhân vô tội, làm xung đột leo thang và lan tràn, có thể vượt ra ngoài biên giới của Syria.
Một cuộc tấn công sẽ làm gia tăng bạo lực và tạo đà cho một làn sóng khủng bố mới. Nó có thể phá hoại những cố gắng, nỗ lực từ nhiều phía để giải quyết vấn đề nguyên tử ở Iran và xung đột của người Israeli – Palestine. Nó cũng sẽ gây mất cân bằng cho hệ thống trật tự và luật pháp quốc tế.
Cuộc chiến tranh ở Syria không phải để tìm kiếm nền dân chủ, mà đang có một cuộc chiến giữa chính phủ và phe đối lập xảy ra tại quốc gia đa tôn giáo này. Không có nhiều người vì dân chủ ở cuộc chiến Syria, nhưng lại có quá nhiều phần tử Qaeda và những thành phần cực đoan đều ra sức chống đối chính phủ. Bộ Ngoại giao Mỹ đã cho rằng Al Nusra Front và Quốc gia Hồi giáo Iraq và Cận Đông, một thành phần của phe đối lập ở Syria, là những tổ chức khủng bố. Cuộc nội chiến được cung cấp vũ khí từ các thế lực bên ngoài này là một trong những cuộc chiến đẫm máu nhất trên thế giới.
Những lính đánh thuê Arab chiến đấu tại đây, hàng trăm phiến quân đến từ các quốc gia phương Tây và có cả Nga, là một trong những mối lo ngại sâu sắc. Liệu bọn chúng sẽ không quay lại đất nước chúng ta với từng ấy kinh nghiệm có được từ cuộc chiến ở Syria? Thực tế là , sau khi chiến đấu ở Libya, quân khủng bố đã di chuyển tới Mali. Điều này chính là mối đe dọa đối với tất cả chúng ta.
putin-g20-8631-1379067467.jpg
Bài viết của Tổng thống Nga Putin trên NYT châm ngòi nhiều ý kiến trái chiều, cả phẫn nộ và đánh giá cao. Ảnh: Al Jazeera.
Ngay từ ban đầu, Nga đã luôn thể hiện thái độ ủng hộ đối với một cuộc đối thoại nhằm để cho người Syria lập ra một kế hoạch nhượng bộ lẫn nhau vì tương lai của chính họ. Chúng tôi không bảo vệ cho chính phủ Syria mà bảo vệ luật pháp quốc tế. Chúng ta cần sử dụng Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc và tin tưởng rằng việc gìn giữ, bảo đảm luật pháp, thiết lập trật tự trong thời điểm phức tạp và hỗn loạn như hiện nay là một trong rất ít những cách để gìn giữ những mối quan hệ quốc tế tránh đi tới sự hỗn loạn. Luật là luật, và chúng ta cần phải tuân thủ luật dù thích hay không. Trong luật pháp quốc tế hiện hành, vũ lực chỉ được phép xảy ra khi đó là biện pháp tự vệ hoặc được hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc chấp thuận. Bất kỳ hình thức bạo lực nào khác đều không được chấp nhận trong hiến chương LHQ và sẽ bị coi là hành động gây hấn.
Không còn nghi ngờ gì về việc vũ khí hóa học đã được sử dụng ở Syria. Nhưng tất cả những lý do đưa ra đều khiến chúng ta tin rằng vũ khí hóa học không phải do quân đội Syria sử dụng, mà đó là hành động của phe đối lập, dùng nó để kích động sự can thiệp của những thế lực bên ngoài vào Syria. Có những tin tức cho rằng đám phiến quân đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công khác -  lần này là chống lại Israel – điều này không thể bị phớt lờ.
Có một điều đáng báo động, đó là hành động can thiệp quân sự vào xung đột nội bộ của những nước khác đang trở thành hành động quen thuộc của Mỹ. Đó liệu có phải là lợi ích lâu dài của Mỹ? Tôi nghi ngờ điều đó. Hàng triệu người trên thế giới đang ngày càng nhận thấy rằng Mỹ không phải là một hình mẫu cho một xã hội dân chủ mà chỉ đơn thuần ỷ vào sức mạnh, thiết lập các liên minh dựa trên nguyên tắc "không theo ta nghĩa là chống lại ta"
Vũ lực đã được chứng minh là vô hiệu và vô nghĩa. Afghanistan thì đang chao đảo, và không ai có thể nói trước điều gì sẽ xảy ra sau khi lực lượng quốc tế rút khỏi đây. Lybya thì bị chia ra thành nhiều bộ lạc và bè phái. Tại Iraq nội chiến vẫn tiếp tục với hàng chục người bị giết mỗi ngày. Ở Mỹ, nhiều người đang nhận ra những điểm chung giữa tình hình tại Iraq và Syria, và câu hỏi đặt ra là tại sao chính phủ Mỹ vẫn tiếp tục lặp lại những sai lầm như vậy.
Bất kể là việc xác định mục tiêu rõ ràng đến thế nào, bất kể vũ khí đạt độ chính xác đến thế nào, thương vong đối với người vô tội là không thể tránh khỏi, trong đó có cả người già và trẻ em, những người mà về lý thuyết họ phải được bảo vệ.
Thế giới đang phản ứng lại nghịch lý này bằng cách tự hỏi: nết ta không dựa vào luật pháp quốc tế được, ta phải tìm cách  nào để tự bảo vệ? Như thế, số lượng các quốc gia muốn có vũ khí hủy diệt hàng loạt sẽ tăng lên. Logic của họ là: nếu bạn sở hữu bom, chả ai dám động tới bạn. Chúng ta sẽ không tiến lên được trong việc thảo luận về không phổ biến vũ khí giết người hàng loạt một khi thực tế trên bị làm ngơ
Chúng ta phải dừng ngay việc sử dung vũ lực để trở lại với con đường ngoại giao và giải pháp chính trị.
Một cơ hội mới để tránh không phải sử dụng đến quân sự đã xuất hiện vài ngày trước. Mỹ, Nga và tất cả các thành viên trong cộng đồng quốc tế cần phải tận dụng việc chính phủ Syria bằng lòng giao nộp kho vũ khí hóa học dưới sự kiểm soát của quốc tế và sau đó phá hủy chúng. Qua lời tuyên bố của tổng thống Obama, Mỹ xem đây là một giải pháp thay thế cho biện pháp quân sự.
Tôi hoan nghênh sự quan tâm của tổng thống Obama khi tiếp tục tham gia đàm phán cùng với Nga về vấn đề Syria. Chúng ta chắc chắn sẽ phải làm việc cùng nhau để đảm bảo những hy vọng này sẽ vẫn được duy trì, như chúng tôi đã đồng ý với nhau tại cuộc gặp của G8 ở Bắc Ireland hồi tháng 6 vừa rồi, và lái cuộc đàm phán trở lại với chiều hướng thương lượng.
Nếu chúng ta tránh được việc sử dụng vũ lực với Syria, điều này chắc chắn sẽ cải thiện bầu không khí trên trường quốc tế và tăng thêm sự tin tưởng lẫn nhau. Nó sẽ là thành công chung của tất cả chúng ta và mở ra cánh cửa hợp tác trên nhiều vấn đề quan trọng khác.
Mối quan hệ công việc và cá nhân của tôi với tổng thống Obama đánh dấu bởi lòng tin đang lớn dần. Tôi đánh giá cao điều này. Tôi đã nghiên cứu một cách kỹ lưỡng bài diễn văn của tổng thống hôm thứ ba. Và tôi không đồng ý với việc ông ấy về chủ nghĩa biệt lệ của Mỹ. Ông ấy nói rằng chính sách của Mỹ là "thứ khiến nước Mỹ khác biệt. Đó là điều khiến chúng ta biệt lệ". Sẽ rất nguy hiểm khi khuyến khích công chúng tự cho mình là biệt lệ, cho dù động cơ của việc đó là gì
Có nước lớn, nước nhỏ, có nước giàu nước nghèo, có nước có truyền thống dân chủ lâu dài, và có nước mới chỉ đang đi trên con đường hướng tới dân chủ. Chính sách của mỗi nước cũng sẽ khác nhau. Chúng ta đều khác nhau, nhưng khi mỗi chúng ta nhận ơn từ Tạo hóa, chúng ta không được phép quên rằng Tạo hóa đã sinh ra chúng ta bình đẳng.
Theo VNexpress.net

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

Bà Đầm thép Margaret Thatcher đã chuẩn bị tang lễ cho chính mình




Margaret Thatcher, người đã qua đời vì một cơn đột quỵ vào ngày 08 tháng 4, đã lên kế hoạch tỉ mỉ đám tang của chính mình. Hãng tin ITAR-TASS đưa tin, Bà Đầm thép chuẩn bị cho tang lễ của mình từ năm 2005. Trong tài liệu hướng dẫn của cựu Thủ tướng Anh những mong muốn, ai và như thế nào sẽ phát biểu tại tang lễ và những bài thánh ca nào nên vang lên tại đây.

T
rong di chúc của người quá cố nói rằng trong số các bài phát biểu cần có Thủ tướng Chính phủ đọc Kinh Thánh, không quan trọng là ông ta thuộc về đảng nào, và các thành viên của gia đình. Thêm vào đó một trong số các sở thích - bài thánh ca "tôi Nguyện cho Ngài, Đất nước của tôi", là bài mà Công nương Diana rất yêu thích đã được hát tại đám cưới và đám tang của Công nương.

Chính phủ đã nhiều lần thảo luận về hình thức của đám tang Thatcher. Thủ tướng Bảo thủ David Cameron đã quyết định không tổ chức lễ tang nhà nước mà là nghi lễ đám tang - với các yếu tố danh dự nhà nước quân đội. Vinh dự này đã được thực hiện chỉ cho rất ít người: năm 1997 - Công nương Diana, vào năm 2002 - Thái Hậu. Lễ tang, dự kiến tổ chức vào ​​thứ tư, sẽ có sự tham dự của Nữ hoàng Elizabeth II cùng chồng.

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Không bao giờ là muộn - về Andrey Gurov của Ban nhạc "Laskovưi mai"



Ban nhạc “Laskovưi Mai" giữa những năm 80 là một huyền thoại. Người ta kể những câu chuyện khó tin về những khoản tiền lớn mà những trẻ mồ côi cũ kiếm được, rằng nhóm có lúc thì mười, lúc thì mười lăm đội. Sau nhiều năm người ta lại nói về “Laskovưi Mai". Hàng loạt cái chết bí ẩn của các thành viên Ban nhạc lại sinh ra một truyền thuyết khác rằng Ban nhạc "Laskovưi Mai" bị số phận đen đủi bám đuổi. khi đó tất cả mọi người một lần nữa lại nhớ đến Andrey Gurov, một trong những ca sỹ đầu tiên của Ban nhạc.

Cậu bé ngôi sao Andrey Gurov mới 13 tuổi đời đã là một trong những ca sĩ chính của Ban nhạc huyền thoại "Laskovưi Mai". Đầu những năm 90 các cô bé đã phát điên lên vì cậu ta không ít hơn so với Shatunov.

Andrey Gurov
Aleksandrovich bị buộc tội theo Điều 111 - "cố ý gây tổn hại, huỷ hoại sức khoẻ, dẫn đến tử vong". Căn cứ vào Điều 307, 308 và 309 của Bộ Luật tố tụng hình sự LB Nga tòa án tuyên bố Gurov Andrew A. phạm tội theo các hành vi nói trên.

Andrey Gurov bị bắt, bị buộc tội giết chết một người hàng xóm và tòa án
tuyên phạt sáu năm tù. Nhưng tại sao, sau khi ở tù một nửa thời gian, Gurov lại được trả tự do? Và cái gì đã khiến anh ta phạm tội?

Tháng 1 năm 2008. Trong
những ngày lễ năm mới Andrey Gurov cãi nhau với Gennady Denisov - một người hàng xóm cao tuổi trong chung cư. Sự cãi cọ leo thang thành xô xát, sau đó người ta phải gọi xe cấp cứu đến đưa ông Denisov đi bệnh viện. Tuy nhiên, không chờ được bác sĩ tới, ông ta đã qua đời.

Sự cố này
làm báo chí tốn khá nhiều giấy mực, mọi người đều nói về Gurov, nhớ rằng anh là một trong những ca sĩ chính của Ban nhạc “Laskovưi Mai" và chính số phận đen đủi đang theo đuổi các thành viên khác của Ban nhạc nổi tiếng đã bắt kịp anh ta.

Andrey Gurov là một trong các ca sĩ solo đầu tiên của "
Laskovưi Mai". Nhà sản xuất Andrei Razin đã kiếm bội tiền qua các buổi trình diễn. Mười hai đội của Ban nhạc cùng lúc biểu diễn ở các vùng khác nhau của đất nước với bài hát “Những bông hồng trắng – Белые розы”. Razin chỉ còn có thời gian để ngồi đếm lợi nhuận. Theo tờ khai thuế, chỉ trong năm 1990, ông thu được hơn 18 triệu rúp. Số tiền này tại thời điểm đó, ngay cả Anna Pugachyova cũng không thể mơ.

Ngôi sao chính của
Ban nhạc, cậu bé mồ côi mắt xanh Jura Shatunov loáng cái đã trở thành thần tượng của hàng triệu cô độ tuổi từ 6 đến 16. Nhưng em không phải là ca sĩ solo duy nhất. Các fan yêu nhạc có thể dễ dàng nhớ tới giọng hát ngọt ngào của Andrey Gurov.

Nhà văn hóa làng Privolnoye ở tỉnh Stavropol - nơi khai sinh ra Ban nhạc “Laskovưi Mai". Nơi đây anh em nhà Gurov đã chơi guitar trong những bản hợp âm đầu tiên của mình. Không ai nghi ngờ rằng hai anh em nhà Gurov sẽ có một tương lai tuyệt vời. Cũng tại đây Andrey Gurov gặp một người đã làm biến đổi cuộc sống của mình - Andrey Razin. Ông đang làm việc tổ chức các cuộc hội họp cho trẻ em, và hai năm sau đó quyết định thành lập một ban nhạc. Ông trở thành nhà sản xuất âm nhạc đầu tiên tại Liên Xô, còn Ban nhạc của ông "Laskovưi Mai" thu hút fan hâm mộ đầy các sân vận động trên khắp đất nước.

Đầu tiên, Razin chỉ định người anh trai của Andrey Gurov làm ca sĩ solo chính của Ban nhạc “Laskovưi Mai”. Hai anh em luôn luôn đồng hành cùng nhau, dù khoảng cách về tuổi tác là 4 tuổi. Và ngay sau khi Ban nhạc khuyết một chỗ, người anh trai gọi ngay cho Andrey.

Andre
i được nhận vào chơi nhạc trên đàn phím. Anh không biết chơi, nhưng điều đó cũng chẳng sao vì "Laskovưi Mai" đằng nào cũng biểu diễn với âm nhạc thu sẵn. Một thời gian sau, anh được chế biến thành một ca sĩ solo của một đội trong ban nhạc. Đó là thời khắc ngôi sao. Cậu bé nhà quê Andrey Gurov không có thời gian để nhớ làm thế nào mà anh lại có thể có mặt trên sân khấu với các ngôi sao thượng hạng.

Hai mươi năm sau,
anh thừa nhận, ngay cả với tất cả những khó khăn của cuộc sống lưu diễn, đó là thời gian tốt nhất. Razin cho các cô cậu tuổi teen bình thường vé vào thần thoại. Khi đó, thậm chí không ai kể cả Andrey cũng như anh trai của anh lại nghĩ đến hậu quả sẽ đến do dự nổi tiếng này của mình. Họ chỉ đơn giản hưởng thụ vinh quang.

Điều này tiếp tục trong bốn năm. Và khi
Ban nhạc "Laskovưi Mai" giải thể, anh em nhà Gurov được thanh toán mỗi người 10.000 rúp. Cải cách tiền tệ sau đó cũng biến những đồng tiền không phải là lớn này thành tro bụi. Andrey và anh trai Yura trở về làng quê Privolnoye với hai túi rỗng nhưng lại là anh hùng tại địa phương. Khi về nhà, anh trai của Andrey bắt đầu để ý đến người đẹp nhất làng, cô gái tóc vàng Marina.

Sau khi giải thể Ban nhạc "Laskovưi Mai", người ta đề nghị Gurov anh quay trở lại sân khấu. Nhưng anh đã chọn một cuộc sống gia đình yên tĩnh, và không bao giờ quay lại nghề biểu diễn. Tuy nhiên, sau một vài năm người ta lại nhớ tới người anh cả Gurov. Số phận đen đủi theo đuổi Ban nhạc “Laskovưi Mai” đã không bỏ qua anh ...

Nhưng Gurov
em vẫn bị cuốn hút bởi âm nhạc - anh viết các bài hát mới, không thèm để ý đến các câu chuyện và tin đồn về số phận đen đủi của “Laskovưi Mai" mãi cho tới khi anh không còn được gọi là một nhạc sĩ nữa và lần đầu tiên bị công bố là tội phạm.

Tháng 10 năm 2008, Tòa án quận Tagansky
tuyên bố Andrey Gurov có tội. Lúc đầu, anh tới tòa với vai trò nhân chứng cho cái chết của người hàng xóm của mình. Nhưng theo các kết quả khám nghiệm trong tay của các điều tra viên - trên cơ thể người chết người ta tìm thấy xương bị gãy và thương tích nội tạng nghiêm trọng. Vera Zaichikova vợ người hàng xóm kể về cuộc xô xát của chồng bà với Gurov nửa giờ trước khi thảm kịch xảy ra. Andrey bị buộc tội.

Trong khi
chờ điều tra, trong báo chí có nhiều giả thuyết được đưa ra. Một số người nói rằng Gurov đã giết chết ông bạn rượu, những người khác cho rằng anh đã cố gắng giải quyết tranh chấp nhà ở, đánh hàng xóm của mình để yêu cầu giải phóng những mét vuông nhà quý giá. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều nghiêng về mối liên hệ với Ban nhạc "Laskovưi Mai".

Sau
khi Ban nhạc "Laskovưi Mai" tan rã, Gurov tốt nghiệp trung học và phục vụ trong quân đội. Sau đó, anh trải qua làm rất nhiều công việc. Anh đã cố gắng trồng lúa mì, nhưng anh không phải là một nhà nông nên lúa chết từ khi còn non. Sau này, anh đã làm việc như một người lao động phổ thông, làm bảo vệ, làm người quản lý. Nhưng số phận lại đưa anh trở lại với Andrey Razin, người đã nắm được sự nhớ nhung của quần chúng với những bài hát của quá khứ. Vì vậy, Gurov quay trở lại sân khấu.

Trong thời gian này,
anh kết hôn với Alya và chuyển đến sống với cô Mátxcơva. Đầu tiên đôi vợ chồng sống cùng với cha mẹ vợ, sau đó vào cuối năm 2006, gia đình trẻ có không gian sống riêng của mình.

Tổ ấm gia đình của họ bắt đầu trong 1 căn hộ tập thể trên phố Bolsaya Andronievskaya. Cũng chính tại đây đã xảy ra thảm kịch mà người dân địa phương vẫn còn đồn đại tới tận bây giờ.

Olga, một người hàng xóm t
òa nhà của họ đánh giá rất tích cực về Andrey. Còn người hàng sóm về hưu đã chết Denisov, cô nhớ tới như một người lang thang ông ta uống rượu và cãi vã với vợ vì bà ta suốt ngày moi tiền của ông ta.

Vào ngày 5 tháng 1. Khi Andrey đang ở chơi tại nhà một người bạn thì vợ anh gọi điện. Alya cãi nhau với người hàng sóm say rượu vì chiếc điện thoại công cộng và ông ta đánh cô.

Khi về nhà, Gurov
sang ngay nhà hàng xóm vì anh không thể chịu được ông ấy dám đánh vợ mình. Và ngay cả bây giờ, năm năm sau vụ việc, Andrey Gurov vẫn khẳng định rằng anh không đánh ông Denisov. Một nửa giờ sau vụ xô xát, vợ người hàng xóm Zaichikov Vera chạy sang nhờ vợ chồng Gurov giúp đỡ vì tình hình ông Gennady đang xấu đi. Người ta không cứu được ông Gennady Denisov, ông đã chết tại chỗ. Và Andrey Gurov, như anh tự đánh giá, tự nhiên bị bắt vào tù. Đầu tiên anh chỉ nghĩ rằng đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của định mệnh.

Natalia Semenova
– luật sư của Gurov nhớ lại: đó là một trong những phiên tòa khó khăn nhất trong những năm hành nghề của cô. Cô bị thua Tòa án, mặc dù lúc nào cũng nghĩ rằng Andrey vô tội.

Người ta đã làm sáng tỏ câu chuyện tại Trung tâm pháp y Nga. Họ đã tìm thấy chính xác rằng xương bị gãyvết thương cơ quan nội tạng của Denisov xảy ra vài giờ trước khi chết, có nghĩa là, một người nào đó đã đánh rất mạnh ông ta trước khi xô xát với nhà Gurov.

Luật sư Natalia Semenova nói rằng
mọi lời kết tội đều dựa trên 2 bằng chứng - một là biên bản cuộc thẩm vấn vợ của người đã khuất và giấy khám nghiệm pháp y được làm ngay lúc đó. Vợ người hàng xóm đưa các chứng cứ trong khi ở bệnh viện tâm thần, nơi bà ta bị ép buộc nhập viện với chn đoán "bệnh sa sút trí tuệ mạch máu", hay chứng mất trí.

Bác sĩ tâm thần kiểm tra Zaichikova Vera chia sẻ quan sát của ông với luật sư của Gurov, tiếp tục khẳng định dự đoán của luật sư: có thể, Gennady Denisov đã bị vợ giết.

Olga - con gái riêng của Gennady Denisov nói, mẹ cô và cha dượng 30 năm sống trong sự hòa hợp hoàn hảo, không bao giờ cãi cọ nhau, không lạm dụng rượu. Và những gì láng giềng nói tất cả vu khống. Olga tin chắc rằng người ta đã thêu dệt người thân của cô thành quái vật để nhằm biện minh cho các hành động của Gurov: ông ta là một ngôi sao, còn họ chỉ là dân thường.

Vera Zaichikova vợ ông Denisov cũng đã chết ngay sau khi bị thẩm vấn không lâu sau đó. Cô Olga đổ lỗi cho Andrey Gurov không chỉ trong cái chết của cha mình, nhưng cái chết của người mẹ. Theo cô, bà không thể chịu đựng được việc chồng bị giết.

Gurov cho đến
phút cuối cùng vẫn chắc chắn rằng anh sẽ được người ta minh oan, bởi vì đó là một sự ngẫu nhiên kỳ lạ - anh chỉ đẩy người hàng xóm say rượu, và không có liên quan gì đến các vết thương bầm tím của ông ta. Nhưng tòa án vẫn tuyên phán quyết anh có tội. Gurov bị tuyên sáu năm tù giam.

Ban đầu Andrey giấu các tù nhân khác là anh đã từng hát trong một ban nhạc nổi tiếng – ai biết họ sẽ phản ứng như thế nào. Nhưng cái kim trọng bọc rồi cũng bị lòi ra. Người ta đã tạo mọi điều kiện cho anh hoạt động sáng tác khi biết được anh là ai.

Âm nhạc đã kết nối
2 phạm nhân Andrey Gurov và Dmitry Bortsov. Nhóm nhạc của họ được đặt tên là "Avanpost - tiền đồn". Từ Mátxcơva bạn bè gửi cho Gurov micro, dây cáp, kỹ thuật âm thanh và các phím điều khiển. Các tiết mục ngọt ngào của “Laskovưi Mai” đã lùi vào quá khứ - trong trại có các bài hát khác.

Họ đã gửi Video clip của mình cho cuộc thi tìm kiếm tài năng"Kalina Krasnaya", được tổ chức thường xuyên ở trong trại. Andrey hy vọng rằng việc tham gia cuộc thi sẽ mau chóng mang lại sự giải thoát cho họ, nhưng người ta đã không lấy họ cho cuộc thi.

Mùa hè năm 2011, Gurov được ra tù trước hạn. làng quê Privolnoye bạn bè, anh trai Yuri và vợ - Marina chờ đón anh về. Nhưng Gurov nán lại không lâu quê, anh vội vã trở về Mátxcơva với vợ. Khi đó, anh nghĩ rằng họ sẽ có thể quên đi tất cả những rắc rối để bắt đầu một cuộc sống mới, vay mượn tiền, cuối cùng, sinh con cái. Gurov ngay lập tức bắt đầu tìm việc làm. Tất nhiên, anh đã nghe nói rằng bắt đầu sự nghiệp từ một hồ sơ phạm nhân gần như không thể, nhưng anh tin vào phép lạ. Không có phép lạ nào xảy ra.

Và sau đó
Gurov quyết định quay trở lại làng quê Privolnoye, có thể ở đó dễ dàng hơn để có được một công việc. Tuy nhiên, vợ của Andrey đã không đồng ý, vẫn ở lại thủ đô. Cuộc sống gia đình anh bị rạn nứt.
Một thời gian ngắn sau khi ra tù lại một tai nạn nữa ập đến với Gurov người anh trai qua đời.
Việc đó xảy ra vào ngày 25 tháng 8 năm 2012 tại ki lô mét số 197 Rostov-Stavropol, đúng một năm sau khi Andrey Gurov được ra tù. Đêm đó, anh trai Yuri và một người bạn Alexei đang trở về từ ngôi làng bên cạnh. Chiếc xe nhỏ của họ do Alex lái, bay vào làn đường ngược chiều và bị đâm bởi một chiếc xe tải. Yuri Gurov gia nhập danh sách buồn của người tham gia "Laskovưi Mai", đi đến một thế giới khác trong những hoàn cảnh bi thảm.

Đối với Andrey Gurov cái chết của Yuri đã trở thành một cú đấm thậm chí nặng hơn nhiều so với lúc bị tuyên tội giết người. Anh dành về phần mình mọi sự quan tâm cho gia đình người anh trai. Gurov em cố gắng thay thế người cha cho 2 cô cháu gái 18-tuổi Vika và 3 tuổi Veronica. Marina Gurova thừa nhận rằng nếu không có sự giúp đỡ của Andrey cô sẽ không thể đứng vững được.

Người bạn và đối tác kinh doanh Vladimir Rodionov
rất muốn giúp Andrey Gurov quay trở lại sân khấu một lần nữa. Anh tin rằng Gurov một lần nữa có thể lấp đầy sân "Olympic", thậm chí không cần "Laskovưi Mai".

Một
trùng hợp thảm khốc đã làm đảo lộn cuộc sống của Andrey Gurov. Tất cả đều mất hết, Với 37 tuổi đời -  không có gì ở lại - không gia đình, hay một công việc tốt. Chỉ là âm nhạc. Vâng, một niềm hy vọng nhỏ rằng mọi thứ có thể thay đổi tốt hơn. Điều này không phải là quá ít để bắt đầu lại từ đầu.
Theo: 1tv.ru